NGƯỜI VỚI NGƯỜI – THÔI, KHỎI ĐO! TỰ MÌNH SẮM THƯỚC XÀI CHO KHOẺ!
( Đức Minh – Trần Thanh Hoài – “
Rừng Xưa Chưa Khép”)
Ở đời nó ngộ, người ta đo đất
thì có thước dây, cân heo thì có cân tạ, múc nước thì có cái ca... riêng đo
lòng người thì hình như xưởng sản xuất thước nào cũng bó tay. Chắc đơn hàng này
khó quá, không ai dám nhận!
Hèn gì ông bà mình ngán ngẩm tới
mức chốt hạ một câu mà con cháu đời sau nghe chỉ biết gật gù như gà mổ thóc:
*“Dò sông dò biển dễ dò, đố ai
lấy thước mà đo lòng người.”*
Thiệt tình! Sông biển dù gì cũng
có quy luật, tra Google còn ra được lịch thủy triều. Chứ lòng người thì... còn
khó đoán hơn cả kết quả xổ số. Mới tối qua còn cụng ly côm cốp "mãi là anh
em", sáng nay quay đi quay lại đã thấy mình thành nhân vật chính trong
cuốn tiểu thuyết "Chuyện chưa kể sau lưng" của họ rồi.
Cho nên, ông bà lại phải dặn
thêm, chắc sợ con cháu lơ ngơ:
*“Tin thì tin, nhưng cái 'app'
cảnh giác trong đầu nhớ bật 24/7 nha con!”*
Mà nói đi cũng phải nói lại cho
công bằng. Đâu phải ai cũng là "diễn viên" chuyên nghiệp. Đời vẫn còn
những "báu vật" đi bằng hai chân, là những người thương mình thiệt
tình, nói chuyện mộc như gỗ chưa bào, sống thẳng như ruột ngựa. Gặp được người
như vậy thì phải trân trọng, cất vào "két sắt" tình cảm của mình
liền!
Chuyện là… tôi cũng từng có lần
hí hửng đem hết bí mật đời mình đi "khuyến mãi" cho một người mà mình
ngỡ là thân. Kết quả là hôm sau, câu chuyện của tôi được "remix" và
phát sóng rộng rãi trên "loa phường phiên bản 4.0". Cú đó đau điếng,
nhưng cũng nhờ nó mà tôi tốt nghiệp được khoá học "Nhận diện người dùng và
người lợi dụng".
Và đó là lúc tôi nhận ra một chân
lý:
**Việc vô ích nhất trên đời là
cầm thước đi đo người khác. Thay vào đó, hãy tự rèn cho mình một cây thước
riêng!**
Cây thước này không dùng để đo
xem lòng họ sâu hay cạn, mà để đo chính mình:
1. **Thước đo sự bình
yên:** Ai ở gần làm tâm mình gợn sóng? Ai khiến mình phải "xoắn não"
sau mỗi cuộc nói chuyện? Vượt quá vạch "bất ổn", xin mời ra khỏi vùng
an toàn của tôi.
2. **Thước đo giới hạn:**
Lòng tốt của mình cho đi đến đâu là vừa? Sự giúp đỡ của mình tới đâu là đủ? Cây
thước này giúp ta không biến lòng tốt thành sự ngốc nghếch.
3. **Thước đo năng
lượng:** Ai làm mình được sạc đầy pin? Ai khiến mình tụt pin không phanh? Cuộc
đời ngắn ngủi, ưu tiên những "cục sạc dự phòng" biết đi, bạn nhé!
Vậy nên, giờ tôi sống đơn giản
lắm:
* **Cứ chân thành** –
nhưng bật "máy quét" lên xem ai đang đứng trước mặt mình.
* **Cứ tử tế** –
nhưng cây thước giới hạn luôn ở trong túi. Ai nhờ vả vô lý quá thì mình nhẹ
nhàng đáp: "Ôi thước của em báo hết chỉ tiêu rồi anh/chị ơi!"
* **Cứ tin tưởng**
– nhưng tin vào sự lựa chọn của mình, sau khi đã dùng thước đo đàng hoàng.
Cuối cùng, nếu lỡ gặp phải ai đó
"lật mặt nhanh hơn lật bánh tráng", thì cũng đừng bực. Coi như mình
vừa test thước xong. Việc của mình là lật qua trang khác của cuộc đời. Cuộc đời
còn nhiều chương hay ho hơn là cái mục "Drama Hàng Ngày" mà, phải
không?
· Lưu ý: Câu hay cụm từ in đậm, được
dánh dấu đầu – cuối bằng dấu *- bởi mỉnh chưa tìm được chức năng “in đậm” trên facebook. Xin lỗi vì sự bất tiện này.
( Tỉnh lẻ đêm buồn, mùa hạ - 2025)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét