VÌ SAO PHẢI " CÚI ĐẦU" KHI BẠN KHÔNG LÀM GÌ SAI
( Đức Minh – Trần Thanh Hoài – “
Rừng Xưa Chưa Khép”)
Bạn thân mến,
Có bao giờ bạn lặng mình ngắm một
cánh đồng lúa vào buổi chiều tà chưa?
Khi ánh nắng cuối ngày thôi gay
gắt, trải một màu vàng óng lên vạn vật, những bông lúa chín trĩu hạt khiêm
nhường cúi đầu trong gió. Khung cảnh ấy bình dị mà đẹp đến nao lòng. Nhưng nếu
để ý kỹ hơn một chút, bạn sẽ thấy xen giữa những bông lúa trĩu nặng ấy, vẫn có
vài bông lúa lép cứ ngẩng cao đầu, phất phơ một cách đơn độc, tưởng chừng oai
vệ lắm.
Vì sao lại có sự khác biệt ấy?
Câu trả lời thật giản đơn: Bông lúa trĩu hạt thì nặng, nên phải cúi mình. Bông
lúa lép vì ruột rỗng nên rất nhẹ, thành ra cứ ngẩng cao. Bông lúa cúi đầu kia
mang trong mình tinh túy của đất trời, chắt chiu để dâng cho đời những hạt gạo
thơm ngon, góp nên những bữa cơm ấm áp. Còn bông lúa lép, dù có "ngẩng cao
đầu" đến mấy, cuối cùng cũng chỉ là một cái vỏ trống rỗng, chẳng giúp ích
được gì.
Nhìn những bông lúa ấy, tôi lại
nghĩ về con người giữa cuộc đời.
Người càng học rộng, hiểu sâu,
càng nếm trải thăng trầm, lại càng có xu hướng khiêm nhường, nhẫn nại và giàu
lòng yêu thương. Vì sao vậy? Có lẽ vì họ hiểu rằng biển học là vô bờ, và kiến
thức của mình chỉ là một giọt nước nhỏ nhoi. Vì sự tự tin của họ đến từ giá trị
nội tại, họ không cần những lời tung hô hay dáng vẻ bên ngoài để khẳng định
mình. Và hơn hết, vì họ trân trọng người khác, họ chọn lắng nghe thay vì lấn
át. Càng "đầy" bao nhiêu, họ càng biết "cúi đầu" bấy nhiêu
– không phải vì sợ hãi, mà vì đó là biểu hiện của một tâm hồn rộng lớn.
Ngược lại, có những người bên
trong trống rỗng lại rất hay huênh hoang, ầm ĩ, luôn muốn chứng tỏ bản thân. Họ
giống như viên pháo, nổ một tiếng thật to để cả thiên hạ chú ý, rồi tan vào hư
không, chỉ để lại một làn khói mỏng manh, cay nồng.
Tất nhiên, trong cuộc đời, không
phải sự "ngẩng cao đầu" nào cũng đáng chê trách. Có những lúc ta phải
ngẩng cao đầu để bảo vệ phẩm giá, để giữ vững lập trường trước bất công, hay để
tự tin bước đi trên con đường mình đã chọn. Nhưng cái "ngẩng cao đầu"
ấy khác xa sự kiêu ngạo của bông lúa lép. Một bên là khí phách được tôi luyện
từ nội lực, một bên chỉ là sự trống rỗng cố tỏ ra mình quan trọng.
Chúng ta ai cũng mong được người
khác quý mến và tôn trọng. Nhưng sự tôn trọng thật sự không đến từ vẻ ngoài
huyên náo, càng không đến từ dáng vẻ "ngẩng cao đầu" để thiên hạ trầm
trồ. Nó đến từ sự "đầy" bên trong: từ tri thức, từ nhân cách, và hơn
hết, từ tấm lòng biết cúi đầu khiêm nhường.
Bông lúa trĩu nặng vì ruột đầy
hạt. Con người cũng vậy – càng đầy tình thương, đầy sự hiểu biết, sẽ càng biết
lắng nghe và nhường nhịn.
Mong rằng giữa cuộc đời nhiều vội
vã bon chen này, chúng ta vẫn giữ được cho mình những khoảng lặng để soi lại
mình, để học cách "cúi đầu" như những bông lúa trĩu hạt. Không phải
để luồn cúi, mà để lắng nghe, để thấu hiểu và để lan tỏa giá trị. Để rồi, chính
sự khiêm nhường lặng lẽ ấy sẽ góp nên những "hạt gạo" tinh thần, nuôi
dưỡng tâm hồn và mang đến những "bữa cơm" ấm áp của tình người cho
cuộc đời này.
Thân gửi đến bạn và mọi người! 🌾🌾🌾
(Tỉnh lẻ đêm
buồn – mùa hạ - 2025)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét