THỦNG THỈNH MÀ NHẶT HOA RƠI
( Đức Minh – Trần Thanh Hoài – “
Rừng Xưa Chưa Khép”)
Bạn thân mến,
Cuộc đời này, suy cho cùng, đâu chỉ là một cuộc đua để xem ai về đích trước. Có những khoảnh khắc, điều quý giá nhất lại nằm ở chính những bước chân chậm rãi trên con đường đầy hoa rơi ấy.
Ông bà ta xưa đã nhắn nhủ: “Thủng thỉnh mà nhặt hoa rơi/ Nhặt cho có chí hơn người trèo cao.” Nghe thì giản dị, mà ngẫm ra lại là một triết lý sống sâu sắc. Ai trong chúng ta cũng từng bị thôi thúc bởi khát vọng “trèo cao” – vươn tới thành công, địa vị, những đỉnh vinh quang rực rỡ. Nhưng vội vã trèo cao mà gốc rễ không vững, ta dễ phải trả giá bằng những đêm dài mệt mỏi, bằng sự cô đơn trên đỉnh cao, hay cảm giác trống rỗng khi nhận ra mình đã bỏ quên chính mình trên chặng đường hối hả. Cái thành công ấy, có khi lại mong manh như “lửa rơm”, bùng lên rồi chóng tàn.
Trái lại, người chọn “thủng thỉnh mà nhặt hoa rơi” lại đang âm thầm xây dựng cho mình một nội lực vững chãi từ bên trong. "Nhặt hoa" đôi khi chỉ giản dị là kiên trì đọc cho xong một cuốn sách hay, là dành trọn tâm trí để học một bản nhạc mới, là vun tưới cho một mối quan hệ bằng sự chân thành, thay vì những lời hứa hẹn chóng vánh. Họ không để mình cuốn theo guồng quay của người khác, họ đủ kiên nhẫn để đợi một cánh hoa tự rụng vào tay mình. Và khi đó, niềm vui nhận được mới thật bình yên và trọn vẹn.
Bạn ơi, đừng bao giờ sợ mình đi chậm hơn người khác. Cuộc đời đâu có chung một chiếc đồng hồ để tất cả phải chạy cùng một nhịp. Cứ “thủng thỉnh” mà đi, cứ an nhiên nhặt lấy những điều nhỏ bé mà ấm áp trên hành trình của mình. Rồi bạn sẽ thấy, con đường ấy không chỉ dẫn bạn đến đích, mà còn giúp bạn thấu hiểu bản thân và sống trọn vẹn với từng khoảnh khắc.
Và biết đâu, một ngày nào đó ngoảnh lại, ta sẽ mỉm cười nhận ra: chính những bước chân thong dong ấy đã làm nên con đường thật đẹp mang tên “cuộc đời mình.” 🌿🌸
Mong bạn luôn bình an và giữ
vững niềm tin trên hành trình của riêng mình
( Tỉnh lẻ
đêm buồn, mùa hạ - 2025)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét