Thứ Bảy, 26 tháng 7, 2025

NGƯỜI KHÔN NÓI LẮM DẪU HAY CŨNG NHÀM

 Xin chào quý vị và các bạn. Mến chúc quý vị và các bạn an vui.

NGƯỜI KHÔN NÓI LẮM DẪU HAY CŨNG NHÀM

Bạn thân mến,

Ông bà ta vẫn thường nhắn nhủ qua câu ca dao:

“Rượu nhạt uống lắm cũng say,

Người khôn nói lắm dẫu hay cũng nhàm.”

Một câu nói ngắn mà đúc kết cả một triết lý ứng xử sâu sắc trong giao tiếp: biết tiết chế và giữ chừng mực.

Lời nói vốn là món quà vô giá giúp ta chia sẻ tâm tư, lan tỏa yêu thương, kết nối và cảm hóa lòng người. Thế nhưng, món quà ấy chỉ thật sự quý giá khi được trao đi trong tỉnh thức: đúng lúc, đúng chỗ, hợp thời và hợp cảnh.

Nếu ta cứ "say sưa" trong dòng chảy ngôn từ của chính mình, không để ý xem người nghe có còn muốn tiếp nhận hay không, thì ta đang biến lời nói thành một thứ gánh nặng. Hãy thử nghĩ xem, khi một người bạn tìm đến ta lúc lòng họ đang ngổn ngang trăm mối, điều họ cần đôi khi không phải là những phân tích đúng sai, những lời khuyên cao siêu. Họ chỉ cần một bờ vai, một khoảng lặng an toàn và một đôi tai thực sự lắng nghe. Nếu lúc đó ta chỉ thao thao bất tuyệt, dẫu lời có hay đến mấy cũng trở thành một thứ âm thanh vô nghĩa, thậm chí vô tình lấy đi không gian để họ tự chữa lành.

Cái khéo của người giao tiếp tinh tế không nằm ở việc nói nhiều hay ít, mà ở chỗ biết dừng lại đúng lúc và biết lắng nghe bằng cả trái tim. Lắng nghe không chỉ là im lặng để người khác nói, mà là lắng nghe để thấu hiểu, để đồng cảm, để cho người đối diện cảm thấy rằng câu chuyện và cảm xúc của họ được trân trọng. Đôi khi, một lời ít ỏi nhưng chân thành, đúng lúc, còn quý hơn trăm ngàn lời hoa mỹ sáo rỗng.

Cuộc trò chuyện đẹp nhất, sâu nhất, vẫn luôn là một cuộc đối thoại có sự trao qua đổi lại, có cả cho và nhận. Khi đó, lời nói trở thành sợi dây gắn kết tâm hồn, chứ không phải bức tường kiêu hãnh ngăn cách hai thế giới.

Phải chăng, cái gốc của “khôn” trong câu ca dao ấy không chỉ nằm ở lời hay ý đẹp, mà nằm ở sự tĩnh lặng thấu suốt, ở khả năng biết lúc nào nên cất lời, và lúc nào nên dùng sự im lặng để ôm lấy một tâm hồn.

Mến

( Tỉnh lẻ đêm buồn, mùa hè – 2025; Đức Minh – Trần Thanh Hoài – “ Rừng Xưa Chưa Khép”)

 

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét