KHI “ RẠP CHẬT” – HÃY NGHE LẠI GIỌNG HÁT CỦA MÌNH
( Trần Đức Minh – “ Rừng Xưa
Chưa Khép” )
Bạn thân mến,
Có bao giờ bạn đặt rất nhiều
tâm huyết vào một điều gì đó, để rồi kết quả lại không như mình mong đợi chưa?
Trong những khoảnh khắc ấy, phản ứng đầu tiên của chúng ta thường là nhìn ra
xung quanh, tìm kiếm một lý do nào đó: tại hoàn cảnh, tại người khác, tại
"số phận"…
Những lúc như thế, tôi lại nhớ
đến một câu nói dân gian thật hóm hỉnh mà cũng thật thấm thía: **“Hát dở – chê
rạp chật.”**
Câu nói ấy vẽ nên một hình ảnh
thật quen thuộc: một người cất giọng chưa hay, nhưng thay vì nhận ra mình cần
luyện tập thêm, họ lại vội vàng đổ lỗi cho không gian chật chội, cho âm thanh
rè, cho chiếc micro không đủ tốt. Đó là một phản ứng rất con người, bởi việc
đối diện với thiếu sót của chính mình luôn khó khăn hơn là chỉ tay vào một yếu
tố bên ngoài. Đó gần như là một cơ chế tự vệ để bảo vệ cái tôi khỏi bị tổn
thương.
Và điều đó len lỏi vào cuộc
sống của chúng ta mỗi ngày. Là bạn sinh viên thi không tốt liền đổ lỗi cho đề thi
quá khó mà quên rằng mình đã bỏ qua vài chương sách. Là người nhân viên không
hoàn thành dự án đúng hạn lại trách đồng nghiệp không hợp tác mà chưa nhìn lại
cách mình quản lý thời gian. Chúng ta, đôi khi, đều là những "ca sĩ"
đang mải mê chê bai "cái rạp" của riêng mình.
Thế nhưng, bạn và tôi đều biết
rằng, cũng trong cái rạp ấy, vẫn có người khác cất lên những tiếng hát làm say
đắm lòng người. Cái rạp không tự rộng ra cho ai, cũng không tự chật lại với ai.
Khác biệt lớn nhất, sau cùng, vẫn nằm ở chính người cầm micro. Hoàn cảnh có thể
là cơn gió, nhưng chính chúng ta mới là người căng buồm.
Câu nói ấy không phải để chê
trách, mà là một lời nhắc nhở đầy yêu thương: muốn đi xa hơn, muốn làm tốt hơn,
hãy can đảm nhìn lại chính mình. Khi dám thừa nhận "hôm nay mình hát còn
dở", ta mới có động lực để ngày mai hát hay hơn. Khi dám chấp nhận
"mình còn thiếu sót", ta mới thật sự bắt đầu hành trình trưởng thành.
Cuộc sống này, ai cũng sẽ có
những lúc "hát dở". Đó không phải là điều đáng xấu hổ. Điều đáng tiếc
nhất là khi ta cứ mãi trách "rạp chật", để rồi âm thanh của chính
mình không bao giờ có cơ hội được trong trẻo và tuyệt vời hơn.
Vậy nên, lần tới khi gặp một
kết quả không như ý, hãy thử dừng lại một nhịp. Trước khi hỏi “Tại sao hoàn
cảnh lại trớ trêu?”, hãy dịu dàng hỏi chính mình trước: **“Mình có thể làm gì
tốt hơn trong lần tới?”**.
Chỉ cần một câu hỏi nhỏ đó
thôi, mỗi thất bại sẽ trở thành một bài học, mỗi lời chê bai sẽ hóa thành một
cơ hội. Và chúng ta, bằng sự khiêm tốn và lòng quyết tâm, sẽ cùng nhau học cách
"hát" ngày một hay hơn trong rạp hát cuộc đời này.
Thân mến! 🌿✨
( Tỉnh lẻ
đêm buồn 1/7/2025)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét