CHỈ ĐƠN GIẢN VẬY THÔI…
( Đức Minh – Trần Thanh
Hoài – “ Rừng Xưa Chưa Khép”)
Có đôi khi, giữa dòng đời
ồn ào, tôi tự hỏi: Hạnh phúc là gì?
Không ít lần, tôi đã lầm tưởng nó là điều gì đó to tát — một thành tựu, một
giấc mơ được chạm tay vào, hay một người ở lại mãi bên mình. Nhưng càng sống
lâu, tôi càng nhận ra: *hạnh phúc thật ra rất mộc mạc*. Nó đến nhẹ
như một cơn gió đầu hè, thoảng qua một buổi chiều yên tĩnh, hay lấp ló trong
ánh mắt người thân khi thấy mình về trễ mà vẫn bình an.
Với tôi, hạnh phúc là
một *trạng thái thỏa mãn*, là khi lòng không còn gợn sóng với những
điều ngoài tầm kiểm soát. Là lúc mình nhận ra: à, bây giờ, ngay khoảnh
khắc này thôi — tôi đang bình yên. Nhưng rồi tôi cũng hiểu, đã là trạng
thái thì không vững bền. Nó đến — rồi sẽ đi. Như mây bay, như sóng vỗ. Có đó,
rồi tan mất.
Và nếu tôi lỡ bám víu, lỡ
yêu cầu nó phải ở lại lâu hơn một chút, tôi sẽ chỉ chuốc lấy buồn phiền. Càng
cố giữ, càng thấy vuột mất. Vì *bản chất của hạnh phúc không phải là sự
vĩnh cửu*, mà là sự hiện diện — ngay khi ta đủ lặng để nhận ra nó.
Nên tôi tập buông nhẹ.
Hạnh phúc đến — tôi mỉm
cười, biết nó đang ở đây.
Hạnh phúc đi — tôi vẫn mỉm cười, biết rằng nó đã từng ở đây.
Tôi không còn hỏi “bao giờ
nó quay lại?”, hay “vì sao nó rời đi?” nữa.
Tôi chỉ sống, thật trọn vẹn trong từng khoảnh khắc — lúc nắng lên, cũng như khi
trời đổ mưa.
Vì tôi biết, mọi thứ đều là
tạm. Và chính cái tạm ấy, mới khiến cuộc đời trở nên quý giá.
Hạnh phúc không cần rực rỡ,
cũng chẳng cần phải kéo dài.
Chỉ cần đủ để ta cảm nhận.
Và rồi… buông tay.
*Chỉ đơn
giản vậy thôi*
* Vì chưa tìm được chức năng viết chữ đậm. nên tạm
thời dùng dấu * trước – sau những từ hay cụm từ muốn viết đậm. Xin thông cảm vì
sự bất tiện này!
( Tỉnh lẻ
đêm buồn, mùa hạ - 2025)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét