Xin chào quý vị và các bạn. Mến chúc quý vị và các bạn an vui.
ĐỪNG ĐỂ LÒNG MÌNH LÀ CÁI BÓNG CỦA NGƯỜI KHÁC
- Một chút nhắc nhở nhẹ nhàng về sự đố kỵ -
( Cảm hứng từ câu: “ Thấy người
ta ăn khoai…”)
( Đức Minh – Trần Thanh Hoài – “
Rừng Xưa Chưa Khép”)
Bạn thân mến,
Từ thuở xa xưa, ông bà ta đã để
lại biết bao lời răn dạy thấm đẫm đạo lý, mà càng ngẫm, ta càng thấy sâu sắc.
Trong đó, có những câu nghe qua tưởng là dí dỏm, mà thực ra là cả một cái nhìn
đầy thấu suốt về lòng người:
*“Thấy người ta ăn khoai thì vác
mai chạy quấy”*
Những hình ảnh ấy, rất mộc mạc,
rất đời, nhưng cũng rất thật. Chúng chỉ cho ta thấy một kiểu người – sống với
tâm đố kỵ. Hễ ai hơn mình một chút là khó chịu, ai được khen là bứt rứt. Có khi
chỉ là lướt mạng xã hội, thấy bạn bè khoe chuyến du lịch sang chảnh, một công
việc mới thăng tiến hay một khoảnh khắc gia đình hạnh phúc, lòng mình bỗng dưng
chùng xuống. Niềm vui của họ, sao lại vô tình trở thành nỗi buồn của mình?
Đáng trách chăng? Có lẽ là có.
Nhưng nghĩ kỹ thì cũng đáng thương.
Bởi sống với tâm đố kỵ là sống
hướng ra ngoài để so sánh, mà không biết nhìn vào trong để hiểu mình là ai,
đang ở đâu, nên làm gì. Người như thế, thay vì an nhiên sống đời mình, lại cứ
mãi đuổi theo cái bóng người khác. Mà bóng thì đâu nắm được bao giờ?
Chỉ vì sợ người khác hơn mình, mà
tự buộc mình vào những nỗi lo không tên. Chỉ vì không muốn thua kém ai, mà phải
sống hoài trong sự bất an. Đó là một kiểu khổ tâm mà không ai bắt buộc, chỉ
chính mình tạo ra rồi lại chính mình gánh lấy.
Chúng ta sinh ra đâu phải để chạy
đua với người khác. Mỗi người có một đoạn đường riêng, một chiếc đồng hồ riêng.
Thành công của người này chưa hẳn là thất bại của người kia. Và khi ta biết vui
mừng trước hạnh phúc của người khác, cũng là lúc tâm mình bắt đầu rộng mở và
nhẹ nhàng hơn.
Đừng để lòng mình là cái bóng của
người khác. Hãy thử một lần quay về bên trong, không phải để so sánh, mà để
lắng nghe chính mình. Giá trị thật sự không nằm ở việc bạn có bằng hay hơn ai
đó, mà nằm ở việc bạn có đang sống một cuộc đời chân thật với chính mình hay
không. Là khi bạn nỗ lực hết mình trong công việc, dù không ai vỗ tay. Là khi
bạn dành một lời tử tế cho người lạ, một cái ôm cho người thân. Là khi bạn can
đảm theo đuổi một đam mê nhỏ bé, vun trồng khu vườn tâm hồn mình mỗi ngày một
thêm xanh. Sống thiện lương và trọn vẹn với những vai trò mình có – đó mới
chính là thành công đích thực.
Ông bà ta dạy con cháu bằng những
câu nói giản dị như thế, không phải để chê trách, mà để nhắc nhở một điều giản
dị hơn tất cả: Hãy biết thương lấy mình – bằng cách bớt ganh, bớt đua, mà sống
chân thành, sáng tâm và yên lòng.
Nếu bạn đã từng sống trong nỗi
khổ của sự so sánh, của ganh tỵ, thì bạn không hề đơn độc. Rất nhiều người
trong chúng ta cũng đang bước đi trên hành trình đó. Nhưng xin bạn hãy nhớ, mỗi
ngày mới là một cơ hội để lòng mình sáng lên – và nhẹ đi.
Mà một khi lòng đã nhẹ, thì đời
cũng chẳng còn gì nặng nề nữa.
Mến gửi bạn – và những ai đang
cần một lời nhắc dịu dàng
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét