**🌿 RÁCH
GIỎ CÒN CÓ BỜ TRE…**
( Đức Minh – Trần Thanh Hoài – “
Rừng Xưa Chưa Khép”)
Bạn thân mến,
Trong kho tàng lời ăn tiếng nói
của ông bà ta, có câu:
“(Người ta) rách giỏ còn có bờ
tre,
Còn mình rách giỏ cò ke ăn
mày.”
Câu ca dao nghe mộc mạc vậy thôi,
nhưng càng ngẫm, càng thấy đó là một lời nhắc nhở chân tình và thấm thía biết
bao.
Rằng trên đường đời, ai rồi cũng
sẽ có lúc vấp ngã, cũng có khi “rách giỏ” – gặp khó khăn, thiếu thốn, hay thất
bại. Nhưng điều làm nên sự khác biệt không phải là cú vấp ngã ấy, mà là việc ta
có đủ nội lực để tự mình vá lại chiếc giỏ hay không.
“Bờ tre” ở đây không chỉ là kiến
thức, nhân cách, sự kiên nhẫn hay ý chí vươn lên mà bạn tự vun đắp. Bờ tre ấy
còn hơn thế nữa. Đó là hình ảnh của sự kiên cường, dẻo dai, biết uốn mình trước
bão giông mà không gãy gục. Đó là bộ rễ vững chãi của lòng tự trọng, của những
mối quan hệ sâu sắc mà bạn vun trồng, của sự thấu hiểu chính mình. Bờ tre là
thứ sức mạnh trầm tĩnh, càng trải qua mưa nắng, càng thêm vững vàng.
Ngược lại, “cò ke ăn mày” là lời
cảnh tỉnh cho những ai chỉ mải mê chạy theo ánh hào quang của người khác, so
sánh, và cố chứng tỏ mình hơn người. Khi chỉ sống bằng cái nhìn của thế gian mà
quên mất bản thể thực sự, thì khi gian truân ập đến, ta chỉ còn lại sự chới
với, bất lực và những lời than vãn vô ích.
Hãy thử hình dung hai người cùng
đối mặt với một cơn sóng dữ trong sự nghiệp. Người có “bờ tre” sẽ bình tĩnh
ngồi lại, dùng kiến thức và sự dẻo dai của mình để “vá giỏ”, thậm chí đan một
chiếc giỏ mới còn chắc chắn hơn. Còn người kia, vì chỉ quen nhìn theo thành
công của người khác, sẽ hoảng loạn, chới với và không biết bắt đầu từ đâu.
Ngày nay, chúng ta quá dễ bị cuốn
vào vòng xoáy “phải nhanh, phải giỏi, phải hơn người”. Thấy người ta thành
công, lòng mình cũng sốt ruột; thấy người khác có nhà cao cửa rộng, mình cũng
muốn bằng được, dù đôi khi nội lực chưa đủ, trải nghiệm chưa dày.
Nhưng cuộc sống không phải cuộc
đua nước rút, mà là một hành trình dài hơi, đòi hỏi sự vững chãi từ bên trong.
Thay vì ngước nhìn người khác với ánh mắt so đo, chi bằng ta quay về với chính
mình và tự hỏi:
* Mình thực sự mạnh
điều gì?
* Điều gì mình còn
thiếu, còn yếu?
* Mình có thể làm
tốt nhất trong khả năng của mình là gì?
Hãy kiên nhẫn dành thời gian để
“tạo bờ tre” cho riêng mình: học thêm một kỹ năng, đọc thêm một cuốn sách, vun
đắp thêm chút bao dung và lòng trắc ẩn. Có như vậy, dù “giỏ” có rách đến đâu,
ta vẫn tự tin có thể vá lại, đứng lên và bước tiếp một cách đàng hoàng.
Bởi lẽ, biết mình là ai, đang ở
đâu và cần gì – đó mới chính là sức mạnh bền lâu nhất.
Mong rằng, câu ca dao mộc mạc ấy
sẽ ở bên chúng ta như một lời nhắc khẽ, để mỗi khi thấy mình chông chênh, ta
lại tự nhủ:
Đừng vội vàng chạy theo ai cả.
Việc của mình là làm chắc “giỏ”
của mình trước đã.
Thân mến! 🌱
( Tỉnh lẻ
đêm buồn, mùa hạ - 2025)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét