Mến chào quý vị và các bạn. Chúc quý vị và các bạn an vui!
Hôm nay xin gửi đến quý vị và các
bạn bài viết:
ÁO RÁCH VẪN THƯƠNG – GẤM LỤA MẶC NGƯỜI: TÌNH NGHĨA VỢ CHỒNG TRONG
ĐẠO LÝ XƯA
( Đức Minh – Trần Thanh Hoài – “
Rừng Xưa Chă Khép”)
Bạn thân mến,
Trong kho tàng ca dao Việt Nam –
nơi kết tụ bao nhiêu đạo lý và tình cảm của ông bà để lại – có một câu mà mỗi
lần nhắc đến, lòng người như chùng lại:
"Chồng em áo rách em thương,
Chồng người áo gấm xông hương mặc người."
Chỉ vỏn vẹn hai câu lục bát, mà
gói trọn cả một chân lý sống về tình vợ chồng: thủy chung, nghĩa tình, không so
bì hơn thua, không bị vật chất làm mờ lòng son dạ sắt.
Ở đời, có mấy ai không từng ít
nhiều nhìn sang cuộc sống của người khác mà so đo, thở than? Nhưng người phụ nữ
trong câu ca dao ấy vẫn một lòng một dạ với người chồng của mình. Chị thương
không chỉ vì đó là người đã cùng mình "cơm chia đôi bát, rau chia nửa
phần". Chị thương, còn là bởi chị trân trọng những giá trị sâu sắc hơn.
Cái "áo rách" ấy không chỉ là biểu tượng của cái nghèo, mà còn là dấu
ấn của những ngày tháng dãi dầu sương gió, là minh chứng cho sự lao động vất
vả, hy sinh thầm lặng của người chồng vì gia đình. Tình thương ấy nảy sinh từ
sự tôn trọng nhân cách và đức tính cần cù của người bạn đời.
Còn “chồng người áo gấm xông
hương” – thì mặc ai, vì đó không phải là người đã từng cùng chị chịu khổ, không
phải là người đã vun đắp yêu thương từ những điều bé nhỏ nhất. Ở đây, sự so
sánh không nhằm tỏ ra hơn ai, mà là một lời khẳng định đầy tự trọng: mình không
ganh tị với người khác, vì tình nghĩa mình đang có, dù nghèo vật chất, vẫn giàu
đạo lý và ấm áp lòng người.
Và bạn có bao giờ tự hỏi, người
chồng "áo rách" ấy cảm thấy thế nào không? Chắc hẳn, anh là người
giàu có nhất thế gian. Giàu không phải vì tiền bạc, mà vì có được một người vợ
hiền thảo, son sắt. Tình yêu và lòng thủy chung của vợ chính là tấm áo giáp ấm
áp nhất, che chở anh trước những bão giông cuộc đời. Đó là niềm tự tôn thầm
lặng, là động lực để anh vững bước vượt qua mọi khó khăn.
Ngày nay, trong cuộc sống hiện
đại, khi sự no đủ đôi khi khiến người ta dễ quên mất gốc rễ của tình cảm, thì
câu ca dao ấy như một lời thức tỉnh nhẹ nhàng mà sâu xa. Tình yêu chân thật
không được đo bằng nhẫn cưới đắt tiền, bằng nhà cao cửa rộng. Tình nghĩa ấy
không nằm ở những bữa tối sang trọng đăng lên mạng xã hội, mà có khi chỉ là cái
nắm tay thật chặt khi cùng nhau lo toan trả góp mua nhà, là bát cháo hành nóng
hổi người này nấu cho người kia khi tan ca về muộn.
Ai đã từng cùng nhau ăn cơm với
nước mắm, ngủ trong gian nhà dột mưa, chia nhau từng niềm vui nhỏ bé – thì mới
hiểu tình nghĩa vợ chồng là món nợ ân tình không thể cân đo bằng bạc tiền.
Có thể thời thế thay đổi, có thể
quan niệm sống mỗi người mỗi khác. Nhưng mong rằng, dù ở thời nào, lòng thủy
chung – như người vợ trong câu ca dao xưa – vẫn luôn được gìn giữ. Vì đó chính
là cái gốc làm nên một mái ấm, một gia đình, và sâu xa hơn, là làm nên nhân
cách con người.
Lời nhắn gửi nhẹ nhàng đến những
ai đang sống trong đời sống hôn nhân:
Nếu hôm nay bạn và người bạn
đời chưa giàu có, chưa được như người ta, thì cũng xin đừng buồn. Bởi tình
nghĩa mà hai người đã vun đắp, chính là thứ quý hơn mọi loại gấm vóc xông hương
trên đời.
Thân mến!
Mong bài viết này như một lời
thủ thỉ từ trái tim – đến với những trái tim đang biết yêu thương và gìn giữ
hạnh phúc vợ chồng.
( Tỉnh lẻ
đêm buồn, mùa hạ - 2025)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét