TIÊN TRÁCH KỶ - HẬU TRÁCH NHÂN
( Đức Minh – Trần Thanh Hoài – “
Rừng Xưa Chưa Khép”
Bạn thân mến,
Trong cuộc sống, ai rồi cũng sẽ
có lúc trải qua những chuyện không như ý: một lời nói vô tình khiến ta buồn
lòng, một công việc không thành, một người bạn không giữ được như xưa, hay một
thất bại mà ta chưa kịp chuẩn bị tinh thần đón nhận…
Những lúc ấy, tự nhiên, ta dễ
buông lời trách móc hoàn cảnh, trách người khác, trách cái “số” của mình. Đó
cũng là lẽ thường tình của con người – vì oán giận bao giờ cũng dễ hơn tự nhìn
lại mình.
Nhưng rồi, có một câu nói xưa mà
ông bà ta vẫn nhắc nhở, tựa như một chiếc la bàn giúp ta tìm lại phương hướng
mỗi khi lạc lối: **“Tiên trách kỷ – hậu trách nhân.”**
Ý câu ấy giản dị lắm: trước tiên,
hãy tự nhìn lại mình; sau đó, mới xét đến người. Nghe thì dễ, nhưng để thật sự
hiểu và làm được, lại cần một sự can đảm và khiêm tốn không nhỏ.
Bởi lẽ, khi ta chịu dừng lại để
tự hỏi: “Liệu mình đã làm hết sức chưa? Có khi nào mình vô tình làm sai, hoặc
thiếu sót điều gì?”, ta sẽ phát hiện ra những điều mình còn có thể sửa, có thể
học, có thể thay đổi. Và chính khoảnh khắc ấy, ta bước ra khỏi vòng luẩn quẩn
của oán trách, để tự nắm lại chìa khóa cho sự bình yên của chính mình.
Đây không phải là sự tự dằn vặt,
mà là một hành động **“trách yêu”** chính bản thân – như một người bạn tốt luôn
chân thành nhắc nhở mình sống tốt hơn, biết mình hơn, để trưởng thành hơn.
Và chỉ sau khi đã tự soi lại lòng
mình một cách chân thành, ta mới nên nhìn đến vế thứ hai: "hậu trách
nhân". Đặc biệt là trong các mối quan hệ, khi một sợi dây kết nối bị lung
lay, vế sau này mới thật sự tỏa sáng. Lúc ấy, lời trách của ta (nếu còn) cũng
trở nên nhẹ nhàng, công bằng và bình thản hơn.
Thay vì một lời trách móc nóng
giận: *"Tại sao bạn lại đối xử với tôi như vậy?"*, ta có thể bắt đầu
một cuộc đối thoại bằng sự bình tĩnh và xây dựng hơn: *"Chuyện đã xảy ra
khiến tôi thật sự buồn. Có lẽ một phần cũng do tôi đã chưa nói rõ kỳ vọng của
mình. Liệu chúng ta có thể nói chuyện để hiểu nhau hơn không?"*
Bạn thấy đó, lời trách móc đã
biến thành một lời mời gọi hàn gắn.
“Tiên trách kỷ, hậu trách nhân”
không phải để ta tự làm khổ mình, mà là để giúp ta mạnh mẽ và sâu sắc hơn. Để
rồi nhờ vậy, lòng ta cũng rộng rãi hơn với lỗi lầm của người khác, dễ bỏ qua
hơn, và tìm thấy sự thanh thản từ bên trong.
Mong rằng, mỗi chúng ta đều có
thể nhớ và sống với câu nói ấy – không phải để dạy ai, mà để tự nhắc nhở mình
mỗi khi yếu lòng, mỗi khi muốn buông lời oán trách, rằng:
👉 **Trước hết, hãy nhìn lại chính mình – để
rồi bước tiếp, trưởng thành và thanh thản hơn.**
Thân mến gửi đến tất cả mọi
người! 🌿
( Tỉnh lẻ
đêm buồn, mùa hạ - 2025)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét