BÌNH YÊN TRONG TÂM HỒN
( Đức Minh – “ Rừng Xưa Chưa Khép”)
Trong cuộc sống, có những khoảnh khắc khi
ta đã bước qua hơn nửa đời người, ta mới thực sự cảm nhận được sự an nhiên
trong tâm hồn. Đó là khi tâm hồn ta trở nên bình thản, dù cuộc sống vẫn còn đầy
rẫy những va vấp và thử thách. Giữa dòng người tấp nập cuối con đường, ta vô tư
đứng lại, để ngắm nhìn cuộc sống với một sự bình yên lạ thường.
Trong những ồn ào của cuộc sống,
ta chọn cách lặng thinh, không hờn giận khi lòng người thay đổi, không oán
trách khi ai đó gian dối, và không buồn phiền khi đôi khi ta không được trân
trọng hay thật lòng. Đó là sự chấp nhận, là sự trưởng thành sau những năm tháng
dài.
Khi đã hơn nửa đời người, ta
không còn thiết tha đợi chờ những điều xa vời. Những hoài bão, những ước mơ của
tuổi trẻ đã trôi theo thời gian, để lại trên nét mặt những dấu vết của thời
gian. Những ưu tư, lo lắng một thời giờ đây ta thanh thản trả lại cho đời, như
một sự giải thoát.
Tháng năm dài đã làm những nỗi
nhớ phai nhạt, chỉ còn lại trong ta một chút niềm sâu lắng, một chút yêu thương
xưa cũ nay trở thành nghĩa nặng, được giữ bên mình như một gói hành trang quý
giá. Những yêu thương ấy, dù không còn mãnh liệt như xưa, nhưng lại trở nên sâu
sắc và bền vững hơn qua năm tháng.
Quá nửa đời người, ta không còn
muốn mang theo những gánh nặng không cần thiết. Ta bình thản trả lại cho đời
những gì không thuộc về mình, chỉ giữ lại những điều thực sự quan trọng: sự
trân trọng, sự nâng niu và gìn giữ sự yên bình trong tâm hồn. Đó là sự an
nhiên, là khi ta tìm thấy sự bình yên trong chính mình, để tâm hồn được thanh
thản, để cuộc sống trở nên nhẹ nhàng và ý nghĩa hơn.
( Tỉnh lẻ
đêm buồn 23/3/2025)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét