KHÔNG GIAN BỐN CHIỀU LÀ KHÔNG GIAN GÌ?
Như đã biết, không gian chúng ta đang sống là không gian ba chiều. Nhưng
để giải thích các vấn đề trên, các nhà khoa học cho rằng không gian có
thể có nhiều hơn ba chiều (bốn chiều, năm chiều...). Những người đã gặp
được người hành tinh khác có liên quan đến một năng lực đặc biệt, giúp
họ đi vào thế giới không gian bốn chiều bí ẩn, vì thế họ đã nhìn thấy
những hình ảnh mà người khác không nhìn thấy được.
Theo các nhà
khoa học, bộ não của con người bình thường không thể tưởng tượng được
không gian bốn chiều. Điều này có thể được giải thích như sau: Chúng ta
hãy giả thiết là có các sinh vật sống ở không gian hai chiều (sống trên
một mặt phẳng). Ở trên mặt phẳng đó, chúng không hề biết gì về sự hiện
hữu của không gian ba chiều. Vì vậy, mọi chuyển động của chúng sẽ bị
giới hạn trên mặt phẳng ấy và không thể tiến vào chiều không gian thứ ba
như chúng ta. Giả sử có một quả cầu lọt vào thế giới đó, các sinh vật ở
không gian hai chiều mới đầu sẽ nhìn thấy một điểm sáng, rồi đến các
hình tròn to dần lên, đến mức cực đại, rồi các hình tròn nhỏ dần, thu
lại thành một điểm, rồi biến mất. Kết quả là chúng chỉ nhìn thấy những
đường tròn mà không hiểu toàn bộ câu chuyện về quả cầu như thế nào cả.
Nhưng,
những điều thần bí đôi khi cũng đến với các sinh vật ở không gian hai
chiều. Ví dụ, thời gian cần thiết để chúng vượt qua khoảng cách từ A đến
B trên mặt phẳng (không gian hai chiều) khoảng chục năm. Nhưng vì một
biến cố nào đó, mặt phẳng kia bị cong lại trong không gian ba chiều,
khiến điểm A và điểm B gần nhau hơn, thậm chí trùng lên nhau. Khi đó
điều kì diệu đã đến với chúng: Thời gian hàng chục năm để đi từ A đến B
đạt được chỉ trong giây lát.
Trở lại vấn đề trên, các nhà khoa
học giải thích: Không gian ba chiều nằm trong cái nôi của không gian bốn
chiều (như không gian hai chiều nằm trong không gian ba chiều). Những
ai có khả năng xâm nhập vào chiều không gian thứ tư, thì đối với họ
khoảng cách hàng vạn km, thậm chí hàng vạn năm ánh sáng không còn ý
nghĩa gì. Họ vượt qua trong phút chốc bằng cách đi qua “ khe hở” của
chiều thứ tư này. "Khe hở" đó là biên giới ngăn cách hai thế giới: Thế
giới của không gian ba chiều và thế giới của không gian bốn chiều. Đó
chính là cơ hội để những sinh vật cấp thấp xâm nhập vào chiều thứ tư,
như những người trên trái đất đã gặp người hành tinh khác.
Để
chứng minh sự tồn tại của chiều không gian thứ tư, các nhà khoa học Mỹ
dự định chế tạo một máy đo siêu nhỏ, nhằm chỉ ra các hiệu ứng khác lạ,
dẫn tới kết luận về sự hiện hữu của các chiều không gian khác. Nguyên lí
của thí nghiệm này như sau: Theo thuyết dây, ở các khoảng không gian
cực hẹp (cấp độ nano mét (nm); 1nm = 10-7cm), không gian sẽ bị cuộn lại
trong các chiều khác (chiều thứ tư, thứ năm...). Điều này sẽ làm thay
đổi lực hấp dẫn giữa các vật thể trong không gian đó. Vì thế, nếu xây
dựng được một thí nghiệm để chỉ ra sự thay đổi này của lực hấp dẫn, thì
người ta có thể kết luận rằng có chiều không gian thứ tư.
Các nhà
khoa học dự định sẽ đo lực hấp dẫn giữa hai lá kim loại siêu mỏng, đặt
cách nhau một khoảng cỡ nano mét. Để đo được chính xác lực hấp dẫn này,
người ta cần loại trừ một đại lượng gọi là hiệu ứng Casimir.
Theo
cơ học lượng tử, hiệu ứng này được sinh ra bởi các quang tử (photon)
ảo, thường bất ngờ xuất hiện trong chân không rồi lại tự động biến mất.
Bình thường, trong không gian tồn tại các quang tử với các bước sóng
khác nhau và rất đa dạng. Tuy nhiên, giữa hai tấm kim loại cực hẹp thì
điều đó không thể có. Ở đây chỉ có các quang tử có bước sóng nhỏ hơn
hoặc bằng khoảng cách giữa 2 lá kim loại. Hệ quả là giữa hai tấm kim
loại sẽ có ít quang tử hơn bên ngoài. Sự chênh lệch về số quang tử trong
và ngoài hai lá kim loại sẽ tạo ra một áp suất nhỏ, ép chúng lại với
nhau. Lực đó được gọi là hiệu ứng Casimir.
Để loại trừ hiệu ứng
trên, các nhà khoa học sẽ phải làm thí nghiệm với các lá kim loại giống
hệt nhau, nhưng với các đồng vị khác nhau. Ở giữa chúng hiệu ứng Casimir
sẽ giống nhau, nhưng lực hấp dẫn lại khác nhau (lá kim loại có đồng vị
nặng hơn sẽ tạo ra lực hấp dẫn lớn hơn). So sánh hai lực hấp dẫn này
người ta loại bỏ được hiệu ứng Casimir ra khỏi phép đo.
Các nhà
khoa học hi vọng trong tương lai gần, các thí nghiệm này sẽ được thực
hiện. Nếu thí nghiệm thành công, thì đây là một sự kiện chấn động vì nó
sẽ khẳng định sự tồn tại của chiều không gian thứ tư, điều mà theo
Stephen Hawking là không thể tưởng tượng được với bộ não con người bình
thường.
Vũ trụ trong hệ toạ độ 11 chiều của Stephen Hawking
Nhà
vật lí người Anh Stephen Hawking mới phát triển ra một mô hình vũ trụ
từ những công thức toán học tỉ mỉ. Những phát kiến mới này của Hawking
dường như làm đảo lộn quan điểm khoa học truyền thống và được trình bày
bằng thuyết M. M ở đây là chữ đầu của từ magical (thần diệu), mystical
(thần bí), mother (mẹ, gốc). Thuyết này được coi là tổng hợp của thuyết
lượng tử và thuyết tương đối. Trong khi thuyết tương đối giải thích thế
giới ở dạng vĩ mô, có liên hệ với lực hấp dẫn, thì trong mô hình của
thuyết lượng tử (miêu tả thế giới vi mô), không có tương tác này. Vì
thế, thuyết M của Hawking được gọi là "thuyết lượng tử hấp dẫn". Theo
Hawking thuyết này cung cấp và lí giải chính xác về bản chất của vũ trụ.
Khi
phát triển thuyết M, Hawking tin rằng đã đạt được những thành tựu có
tính bước ngoặt, dựa trên nền tảng của một lí thuyết rất nổi tiếng trong
những năm gần đây: Thuyết dây. Thuyết này cho rằng, những thành tố nhỏ
nhất tạo nên vũ trụ là những dạng thức hình sợi gọi là "dây", chứ không
phải dạng hạt. Nhưng ở xung quanh các sợi này, theo Hawking có hiện hữu
một trường hấp dẫn và người ta có thể xác định được độ lớn của trường
hấp dẫn ấy (thí nghiệm mà các nhà khoa học Mỹ dự định tiến hành như đã
trình bày ở trên)
Dựa trên "thuyết lượng tử hấp dẫn" của mình,
Hawking đã tính ra vũ trụ của chúng ta được hình thành từ 11 chiều.
Nhưng chỉ có ba chiều không gian và một chiều thời gian đã mở, còn bảy
chiều kia bị cuộn lại từ sau vụ nổ lớn.
Nhận xét về thuyết mới
của Hawking, tạp chí khoa học P. M của Đức đã viết:" Khi bạn đọc những
dòng này, thì cùng lúc, hàng trăm con người trong bạn đang đọc nó -
những kẻ đồng hành với bạn - tất cả đều đang nhún vai như bạn, đều lắc
đầu, nghi hoặc..."
Lí thuyết trên của Hawking đang gây ra nhiều
tranh cãi lớn, vì nhà vật lí này cho rằng có thể giải thích được hiện
tượng "linh cảm" một cách khoa học bằng thuyết M: Trong mô hình vũ trụ
này, cùng lúc tồn tại vô số những con người khác nhau trong một con
người. Và cùng lúc, tất cả thông tin về vũ trụ ở mọi thời đại đều hiện
hữu. Vì thế, hiện tượng "linh cảm" có thể giải thích bằng việc một con
người nào đó trong bạn đã trải nghiệm điều mà bạn sẽ trải qua, và mách
bảo cho bạn biết trước điều đó.
Nguồn: Thế giới mới
----------------------------------------------------------------------------------
Có 1 câu chuyện
Đột nhiên mặt đất rung chuyển, nhà cửa, cây cối
nghiêng ngả như động đất. Những sinh vật thật lạ sử dụng các loại máy
bay quay tròn trên những nóc nhà trong làng. Ở ngay khoảng đất trước
nhà, “họ” đáp xuống và mở cửa khoang máy ra ngoài. Lúc đó, nỗi sợ hãi và
khiếp đảm khiến em hoảng loạn. Nhưng khi bình tâm, em nhớ lại tất cả...
Đó là lời kể của em gái 13 tuổi Theodona về cuộc gặp gỡ với
người ngoài trái đất trong hai trận cuồng phong xảy ra năm 1998 ở một
làng nhỏ thuộc ngoại ô thành phố Shoumen (Bulgaria). Theo lời các cụ già
trong làng, đó là hai trận cuồng phong kỳ lạ chưa từng có. Đất đá rung
chuyển, nhưng không phải động đất, bởi động đất phải xảy ra trên một
vùng rộng lớn chứ không phải chỉ trong phạm vi làng. Tuy nhiên, không ai
trong làng nhìn thấy gì khác lạ cả. Ngoại trừ Theodona...
Theo
sự mô tả của bé gái này, các nhà khoa học phỏng đoán, đó phải là cuộc
viếng thăm của những cư dân ngoài trái đất, khi họ sử dụng phi thuyền
dạng đĩa bay, có tốc độ rất lớn tương đương tốc độ ánh sáng (300.000
km/s) đáp xuống làng. Theodona kể rằng, "đám người lạ có nhiều hình thù
khác nhau, có người giống như người Bulgaria với vóc dáng rất đẹp như
thiên thần trong các truyện cổ tích, nhưng không ít người diện mạo dữ
dằn như quỷ...".
Nhà khoa học vũ trụ Nga Valentin Phomenko đã
sang Bulgaria tìm hiểu về "chuyện của cô học trò nhỏ vùng Shoumen". Sau
một thời gian nghiên cứu, ông kết luận: "Bé gái Theodona thật sự có năng
lực giao tiếp và nhìn rõ những các sinh vật lạ từ bên ngoài vũ trụ,
trong khi những người khác ở Shoumen đã không có khả năng này". Theo
Phomanko, điều đó có liên quan đến một năng lực đặc biệt, giúp Theodona
đi vào thế giới thế giới 4 chiều đầy bí ẩn, vì vậy em đã nhìn thấy những
hình ảnh mà người khác không thấy được".
Theo các nhà khoa học,
não bộ của con người không thể tưởng tượng được không gian bốn chiều.
Điều đó được giải thích như sau: Bạn hãy tưởng tượng các sinh vật ở
không gian hai chiều. Chúng sống trên một mặt phẳng và không biết gì về
sự hiện hữu của không gian ba chiều. Vì vậy, mọi di chuyển của chúng sẽ
bị giới hạn trên mặt phẳng ấy và không thể tiến vào chiều thứ ba như
chúng ta. Nếu một quả cầu lọt vào thế giới đó, các sinh vật hai chiều
mới đầu sẽ nhìn một điểm sáng, rồi đến các hình tròn to dần lên, đến mức
cực đại, rồi các hình tròn nhỏ dần, thu lại thành một điểm rồi biến
mất. Kết quả là, chúng chỉ nhìn thấy những đường tròn mà không hiểu
“toàn bộ câu chuyện về qủa cầu” ra sao cả!
Nhưng đôi khi, sinh
vật hai chiều cũng có thể đạt tới điều kỳ bí. Ví dụ chúng muốn vượt qua
khoảng cách từ A tới B trên mặt phẳng. Theo lẽ thường, thời gian cần
thiết lên tới cả chục năm. Nhưng vì một biến cố nào đó, mặt phẳng kia bị
cong lại trong không gian ba chiều, khiến điểm A và B trở nên gần nhau,
thậm chí trùng lên nhau. Khi đó, điều kỳ diệu đã đến với chúng: khoảng
cách chục năm sẽ đạt được chỉ trong phút chốc!
Phomeko giải
thích, không gian ba chiều nằm trong cái nôi của không gian bốn chiều.
Nếu ai có khả năng xâm nhập vào chiều không gian thứ tư, thì đối với anh
ta, khoảng cách hàng vạn dặm, thậm chí hàng vạn năm ánh sáng không có ý
nghĩa gì. Anh ta vượt qua trong phút chốc bằng cách đi qua khe hở của
chiều thứ 4 này. "Khe hở" đó là biên giới ngăn cách hai thế giới, thế
giới của không gian ba chiều và không gian bốn chiều. Đó chính là cơ hội
để những sinh vật cấp thấp xâm nhập vào chiều thứ tư, như bé gái
Theodona.
Những vật thân thuộc xung quanh chúng ta thường có
hình ảnh 1 chiều, 2 chiều hoặc 3 chiều. Loài người đang mơ ước tạo được
những vật thể có nhiều hơn 3 chiều. Trên lý thuyết, chúng ta có thể
"hình dung" được những không gian như vậy. Nhưng trong "thực tế" thì
sao? Vật trong không gian 4 chiều, 5 chiều hoặc nhiều hơn thế thì có
hình dạng như thế nào nhỉ???
( Nguồn Google.com)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét